Cuộcsốngquanhta

http://hamthuanbac.violet.vn/entry/show/entry_id/2781051

Photobucket

Liên Kết Wesite

  - Sống có trách nhiệm  
  - Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh  
  - "Mỗi thầy cô giáo là một tấm gương đạo đức, tự học và sáng tạo".  
  - Nói không với tiêu cực trong thi cử và bệnh thành tích trong giáo dục.  

Ghé thăm thư viện

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • 3 khách và 0 thành viên

    Tư liệu cập nhật

    Dan_y_Gioi_thieu_do_dung_hoc_tap.jpg Video.flv Video.flv Duyen_Chua_No_Hoa__Dung_Khoc_Khi_Nghe_Bai_Hat_Nay_Giap_Bau_Hung_tam_chia_tay_Thay_Thich_Minh_Tue.mp3 FB_IMG_1740623840489.jpg Z6341015265468_b01306dfdb390a281c0de94e6778b8d1.jpg Luong_The_Vinh__14411496__Danh_Nhan_Dat_Viet.flv Luong_The_Vinh__14411496__Danh_Nhan_Dat_Viet.flv Z6324048423336_837321e9ce7b0b5c71fedf7fc9ac0142.jpg Screenshot_20250216_224258.jpg FB_IMG_1739178461185.jpg 4365763413248390867.flv Noi_dung_on_thi_HSG_tinh_mon_Tin.png Chiecluocngachientranhvatinhphutu.jpg Chuyen_de_Thao_luan_nhom_cua_to_KHTNCNTin.jpg Menu.JPG 11.jpg Info.jpg MOV03607.flv DSC01281.jpg

    Thư mục - Tư liệu

    Hỗ trợ trực tuyến

    .***.

    MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM

    KÍNH CHÚC QUÝ THẦY CÔ AN KHANG - HẠNH PHÚC

    Nhớ

    Article_258_nhung_con_thac_o_dak_nong.jpg
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Đình Tuấn
    Ngày gửi: 11h:51' 17-12-2009
    Dung lượng: 51.8 KB
    Số lượt tải: 1
    Mô tả: Chẳng hiểu sao cả tuần nay nó có thói quen đi dạo vào buổi tối . Nó thong thả, từng bước thả hồn trên con đường mang bao kỷ niệm. Trăng sáng quá! Nó chợt nhớ đến anh. Người mà nó khẳng định rằng đã hiểu nó nhiều nhất, rốt cuộc cũng chẳng hiểu được. Tim nó đập mạnh. Sao lại thế này? Bình tĩnh đi Thảo, không được nhớ, không được nghĩ, về thôi! Nhưng sao chân nó không muốn bước. Nó muốn nhớ về những ngày tháng đẹp vô ngần ấy.

    Căn nhà trọ hôm đó chỉ có mình nó. Nó đang loay hoay sửa lại bình bông thì có tiếng gõ cửa "Xin chào cô hàng xóm". Giọng nói anh trong trẻo, ấm áp đến lạ . Nó biết rằng rồi thời gian có phôi pha nhưng nó sẽ không bao giờ quên được những lần đi chơi có anh bên cạnh đã trở nên quen thuộc đối với nó. Nhưng cũng chính vì những lần ấy nó mới thấy được rằng thế giới của anh hoàn toàn khác biệt với thế giới của nó. Anh là con trai Hà Nội thì phải xứng với những "dáng kiều thơm". Còn nó, nó là một cô gái vùng thôn dã. Nhưng ai có thể ngăn cản được trái tim yêu bao giờ? Bao nhiêu câu hỏi, những mặc cảm cứ xoáy vào trái tim non nớt của một cô bé lần đầu biết rung động.

    Nó muốn chạy trốn tất cả nhưng con tim nó cứ cố níu kéo! Những đêm trăng sáng thấy nó ưu tư ngồi một mình anh đã đến bên nó. Nhưng không nói gì cả. Tại sao anh không hiểu nó chứ? Tại sao ? Anh vô tình hay cố tình? Anh đến với nó vì tình yêu hay lòng thương hại? Nó không biết rằng nó đã bị anh lôi cuốn vào một thế giới huyền bí nhưng quá ảo tưởng. Những lúc như thế nó cảm nhận tình yêu chỉ bằng một màu hồng dịu dàng và thanh khiết. Nó không muốn trở về thực tại, cái thực tại phũ phàng đã chia cắt tình yêu của nó. Nhưng lý trí đã bắt nó thức tỉnh. Nó không thể chạy trốn sự thật, dù là quá phũ phàng.

    Giây phút bất tử ấy giờ đã xa lắm rồi. Nó chỉ còn là nỗi nhớ. Cái đêm giao thừa anh tặng hoa làm sao nó quên được! Nó vui sướng đến ứa nước mắt. Nó cứ ngỡ rằng Tết đó chắc sẽ buồn lắm vì cha mẹ và người thân ở xa quá. Nhưng chữ buồn đã được thế bằng chữ vui, vui lắm anh có biết không? Tết năm nay nó có cha mẹ, có người thân, mà sao trong lòng nó vẫn nặng trĩu một nỗi buồn và nỗi nhớ.

    Đã qua rồi giây phút thần tiên ấy. Bên nó bây giờ chỉ còn lại ánh trăng của năm xưa. Nhưng nó không hề hối hận về những gì đã qua ... Nó cho rằng những gì đã qua ta luôn coi nó như một kỷ niêm đẹp, để rồi có lúc mình cần phải nhớ về nó dịu dàng như nó đã nhớ anh đêm nay.

    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến